Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

chính trị

Chính trị về căn bản là cuộc đấu tranh giành quyền lực giữa các nhóm tinh hoa. Nhân dân chính là lực lượng mà các nhóm tinh hoa sử dụng trong cuộc đấu tranh này. Cuộc cách mạng của nhân dân, hay nhân dân là người cai trị,... chỉ là những mỹ từ, thực chất nhân dân luôn thụ động về mặt chính trị, nhân dân luôn chờ đợi các lực lượng sử dụng mình; và do đó, chính trị đơn thuần là công việc của các nhóm tinh hoa, còn nhân dân đơn thuần là phương tiện mà các nhóm tinh hoa sử dụng để tranh giành quyền lực.

Bất cứ nhóm tinh hoa nào muốn thành công, họ cần phải có năng lực huy động, thao túng nhân dân. Và để làm được như vậy, ngoài tiềm lực tài chính, kĩ năng lãnh đạo, họ còn cần phải có một ý thức hệ để làm nền tảng. Ý thức hệ là một tập hợp các niềm tin làm cương lĩnh chính trị cho nhóm tinh hoa, ý thức hệ này phải hợp pháp hóa, hay chính danh hóa việc tranh giành quyền lực của nhóm tinh hoa trong mắt nhân dân. Ý thức hệ càng được đa số người dân tin tưởng thì nó càng khiến cho việc huy động lực lượng được dễ dàng, và do đó cơ hội chiến thắng trong cuộc đấu tranh giành quyền lực càng cao.

Tam quốc là một ví dụ. Để gây dựng lực lượng cho mình, Lưu Bị dù biết mình không có tài quân sự, nhưng lại thực thi một chính sách chính trị hết sức nhất quán đó là: (1) khôi phục nhà Hán, (2) thu phục nhân tâm thông qua việc thể hiện mình là một người hiền đức hết mình vì nhân dân.

- Chính sách nêu cao ngọn cờ khôi phục nhà Hán là phù hợp truyền thống phong kiến, cộng với yếu tố dòng dõi, giúp ông hợp pháp trong việc đứng lên tranh giành quyền lực.

- Cuối thời nhà Hán, chiến tranh liên miên, dân chúng đói khổ, do đó mong muốn được sống hòa bình, được cai trị bởi một vị vua hiền đức; và Lưu Bị thể hiện mình là một người như vậy.

Với một chính sách nhất quán, cộng với kĩ năng chính trị như cùng Tào Tháo chống Lã bố, Viên Thuật, không bỏ rơi dân ở Phàm Thành, vứt con, ba lần mời Gia Cát Lượng,… ông thể hiện mình là một người có tâm có tầm, do đó từ một người không có thực tài quân sự, nguồn lực, thế lực chống đỡ, ông đã trở thành một thế lực chính trong cuộc tranh giành thống nhất Trung quốc, bên cạnh Tào tháo, Tôn quyền.

Vì vậy, "Cuộc cách mạng của nhân dân", "dân là gốc", "quyền lực thuộc về nhân dân", "dân chủ", "giai cấp", "chủng tộc",… là những khẩu hiệu chính trị mà các nhóm tinh hoa sử dụng để huy động lực lượng cho mình. Điều mà họ mong muốn, thông qua các kĩ năng thao túng của mình, khiến nhân dân hiểu rằng những điều đó là có thật, và họ đang giúp nhân dân hiện thực hóa những điều đó. Và qua đó, hợp pháp hóa cuộc tranh giành quyền lực mà họ đang tiến hành.

Tóm lại, chính trị là cuộc đấu tranh giành quyền lực, và nhân dân là lực lượng. Muốn chiến thắng trong cuộc đấu tranh này, thì nhóm tinh hoa cần có các kĩ năng, cương lĩnh để có thể huy động huy động lực lượng, hay lá phiếu. Và người nào, nhóm nào càng có năng lực huy động quần chúng, cương lĩnh càng hợp lòng dân thì càng có khả năng thành công.


'''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''
Chẳng qua do bất mãn xã hội đương thời mà kích động nên học đòi làm cách mạng, cứ phải phá hủy hết mọi thứ hiện thời trước rồi sẽ bàn, ngay từ đầu đã không muốn mở to mắt mà chỉ muốn nhắm mắt manh động trong mù quáng thì làm sao mà thất bại, các bạn bấy lâu luôn như con ''Qụa'' trong tác phẩm Trại Súc Vật luôn ra rả về miền đất hứa trong mơ trong lại không có nhìn nhận khách quan về đương thời, lại không có ý niệm gì về một xã hội, nhà nước lý tưởng đang hướng tới ngoài luôn miệng nói dân chủ, nhân quyền tuy cũng chả hiểu gì sâu sắc ấy mới tài.
Nghịch lý ở chỗ Phong trào xã hội dân chủ đây là quả ngọt nhất mà Marx đã gieo trồng được, hay ít nhất là vì học thuyết của Marx mà rút ra được - một mô hình xã hội cân bằng QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH cho cả 2 CHÍNH QUYỀN và NHÂN DÂN - là mô hình mà đa số các nước Châu Âu và nhiều nước phát triển trên toàn thế giới đang theo đuổi. Người ta còn nhớ câu nói của Sartre : « những kẻ chống Cộng là đồ chó !» Ngày nay, đội ngũ trí thức quay lưng lại Marx, mặc dù chưa nhất quyết phải chạy theo cái gì. Cây dân chủ không thể bị áp đặt từ trên xuống, mà phải mọc từ dưới lên. Xin nhớ: Hiến Pháp không tạo nên dân chủ, mà chính dân chủ tạo nên hiến pháp. Dân chủ, như John Dewey đã nói, không phải là một mô hình chính quyền, mà là một cách sống, là một tập hợp của những thái độ cư xử đã thành tập quán, của sự suy tư vừa độc lập vừa hợp tác, của cả những mâu thuẫn và đồng thuận về quan điểm.
Vào thời cổ, người ta thường nói rằng: "Đừng tin người Hy lạp, nhất là khi họ mang theo quà tặng." Các nền dân chủ mới cũng vậy, quý vị cũng nên nghi ngờ những nền dân chủ đã thành hình nhất là khi họ mang theo những lời khuyên làm quà tặng.
Chính nghĩa hay không chính nghĩa là ở sự trị hay loạn. ''Loạn là lúc hắc ám, thoái hóa. Trị là thời quang minh, tiến bộ.''
Chiến tranh để tàn sát, để áp chế, để gây loạn, để đưa xã hội vào vòng tối ám, là chiến tranh không chính nghĩa. Chiến tranh để mở đường khai lối, chiến tranh để đem lại yên bình tiến bộ là chiến tranh chính nghĩa.
''Ở toàn bộ lịch sử, tranh chấp chánh chị bao giờ cũng chỉ là những cuộc chiến tranh''. Phương pháp làm cho chánh chị thành công với phương pháp dẫn chiến tranh đến thắng thắng lợi không khác gì nhau cả, nghĩa là phải có thế lực, có bản lĩnh để vận dụng vũ lực tiêu diệt kẻ thù, kẻ chống lại mình. Máu đổ nhiều hay ít, thanh toán nhau, tiêu diệt nhau tàn khốc hay không tàn khốc còn tùy ở những điều kiện, hoàn cảnh lịch sử. Miễn là máu đổ người chết để thực hiện một con đường sống cho đa số, cho dân tộc, cho tiến bộ, cho thái bình. Đạo đức biến đổi theo sự đòi hỏi của chánh chị.
Người đời xưa giảng rằng: Đạo đức là một vật để ứng phó với thời thế, ví như mùa nóng mặc áo vải, mùa rét mặc áo lông cừu. Nếu nóng bức mà mặc áo lông cừu, rét mướt mà mặc áo vải là trái ngược với thời. Đạo đức là nguồn gốc nguyên tắc của hành động vậy. Đời loạn có đạo đức của đời loạn, nghĩa là nhất nhất mọi hành động phải có nguyên tắc mang hiệu lực ứng phó với tình thế loạn. Cho nên Đạo đức của con người không là gì khác ngoài những hành động chính xác.

Bọn chê Thủ Đoạn bất quá. Loại thứ nhất: Bọn bất lực. loại thứ hai. Bọn đạo đức giả cày kiểu Frederich II mà Voltaire đã châm biếm bằng câu: Hắn nhổ bọt vào đĩa đồ ăn để hòng ăn một mình.
_________________

Tào Sảng: Tư Mã Ý, ngươi chỉ ra tay có một lần mà chiếm cả giang sơn của họ Tào Ta, người giỏi lắm.
Tư Mã Ý: Ta chỉ rút kiếm ra có một lần. Nhưng ta đã mài nó mấy chục năm nay. Bản lĩnh đó chính là tổ tiên của ngươi dạy cho ta.
Cái Dũng Của Thánh Nhân (Thu Giang Nguyễn Duy Cần) có nói: Phàm kẻ đã làm chủ được cái tình cái tình của mình rồi, khuất phục được cái dục vọng nhất thời, núi lỡ, nước dâng không biến sắc, nghe điệu tịch lâm không nao lòng, kẻ ấy đã đạt đến cái tinh thần đại dũng. Thiết nghĩ trong trời đất này không gì làm cho người ấy lây chuyển được. (Link sách:http://www.kimau.com/file_goc_777140.pdf)
_________________

Trong thế giới loài người,có 2 loại người,loại người bóc lột và loại người bị bóc lột.Mâu thuẩn XH phát sinh nên có CM vô sản lật đổ CNTB đồng tình với g/c bóc lột,lợi dụng tính duy tâm khách quan và chủ quan tôn giáo,duy thần ...TK 21 con người văn minh hơn,khôn ngoan hơn không dễ bóc lột họ được nữa.Bây giờ có 2 loại người.Loại người thống trị và loại người bị trị lại phát sinh mâu thuẩn mới.XHCN có nước lớn ,nhỏ,giàu,nghèo khác nhau kết hợp với CN dân tộc hẹp hòi sinh ra đế quốc XHCN.Trung quốc đã bộc lộ mình là đế quốc xã hội chủ nghĩa.đại hội 18 Đảng Cộng sản Trung Quốc diễn ra vào giai đoạn quyết định của quá trình Trung Quốc hoàn thành mục tiêu xây dựng toàn diện xã hội khá giả. Khi tổng kết công tác 5 năm và 10 năm qua báo cáo chính trị trung quốc đã viết: "… tổng kết quá trình 10 năm phấn đấu, thấy điều quan trọng nhất là chúng ta đã kiên trì lấy chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưỏng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng quan trọng “ba đại diện” làm chỉ đạo…”Thế nhưng khi nói về nhiệm vụ "đi con đường chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” báo cáo này viết: “Hệ thống lý luận xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc bao gồm hệ thống lý luận khoa học là lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng quan trọng “ba đại diện”, quan niệm phát triển khoa học.”
Có nghĩa là ở đây đã không hề nhắc tới chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông.qua những điều trình bày và những đường lối chính trị kinh tế quân sự của trung quốc qua những năm gần đây cho thấy:Đại hội 18 khởi đầu cho sự từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin(là nền tảng chính,là hệ tư tưởng,làvỉa tầng quý giá nhất của trí tuệ loài người, là cốt lõi tinh thần của chủ nghĩa xã hội)trung quốc muốn lợi dụng những ưu điểm của chủ nghĩa xã hội nhưng phát triển theo chủ nghĩa tư bản độc đảng, dân tộc bá quyền không có sự tranh luận, kiềm chế… lẫn nhau như chủ nghĩa tư bản đa đảng, nên sự nguy hiểm tăng lên nhiều lần.và có thể cái chủ nghĩa này sẻ tạo ra 1 chủ nghĩa mới ko phải chủ nghĩa xã hội theo định hướng của mac lenin,cũng ko phải chủ nghĩa tư bản phuong tây mà là chủ nghĩa đế quốc xã hội chủ nghĩa.cái họ gọi là chủ nghĩa xã hội đăc sắc của họ chỉ là những “mỹ từ” dùng để che đậy một thực chất: cái gọi là “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” chỉ là “chủ nghĩa tư bản kiểu Trung Quốc” và cái gọi là “Đảng Cộng sản Trung Quốc” thực chất chỉ là một “đảng sặc mùi dân tộc bá quyền đế quốc. lớn”.
RIARET

_____________

đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

_____________

Ðôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Ðiều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Ðừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.
______________

Thật vô vọng khi hy vọng rằng có thể làm nhân dân hạnh phúc bằng chính trị.Nhà cách mạng thành công trở thành chính khách, còn không thành công thì trở thành tội phạm.

Chiến tranh lạnh đã được tập trung ở đất liền, đặc biệt là ở trung tâm châu Âu, và một cuộc đối đầu trong tương lai giữa Mỹ và Trung Quốc gần như chắc chắn là từ biển.
______________

Washington đã tạo ra một kịch bản “Tổng thống Assad sử dụng vũ khí hóa học” để lấy cớ mở một cuộc tấn công vào Syria. Sự khiêu khích này rất giống với những gì Hitler đã từng làm trước khi xâm lược Ba Lan. Kết quả ngoạn mục này đã dẫn tới việc quân đội phát xít vượt qua biên giới Nga như “đi vào nhà trống” và mở màn cho Thế chiến II.
Cũng cần phải nhắc lại rằng, vào năm 1939 bộ máy truyên truyền quốc tế đã đề cử Hitler vào danh sách những người nhận giải thưởng Nobel Hòa bình. May thay, tấm huy chương vàng trên chưa kịp trao thì Hitler đã lộ nguyên hình là con quỷ khát máu và bắt đầu nhấn trìm nhân loại trong một cuộc tắm máu ghê rợn nhất từ trước tới nay trong lịch sử loài người.
Còn nay, ông Obama từ một cựu luật sư khiêm tốn, bằng tài năng đã trở thành Tổng thống của một cường quốc hùng mạnh nhất hiện nay. Tổng thống Obama may mắn hơn Hitler vì đã trở thành người đoạt giải Nobel Hòa bình vào năm 2009. Như vậy, nếu chiến tranh ở Syria nổ ra, người dân của quốc gia độc lập và có chủ quyền này phải chiến đấu với người nhận giải Nobel Hòa bình.
Trong quá khứ không xa, tổ chức al-Qaeda đã bị nhận định là xương sống của chủ nghĩa khủng bố quốc tế và Mỹ cùng đồng minh của mình phải đổ khối người và của vào Afghanistan để “nạo sạch ung nhọt này”. Giờ đây, cũng là al-Qaeda nhưng lại có sứ mệnh khác- tiên phong trong cuộc chiến lật đổ Tổng thống hợp hiến của Syria, Assad, cùng với sự giúp đỡ hào phóng của Mỹ và phương Tây. Sự thay đổi cách dùng người này của NATO đã khiến cho Omran al-Zoubi, Bộ trưởng Thông tin Syria “đúc rút ra các kết quả” như sau: Nếu cuộc chiến chống khủng bố không thành công thì cuộc tấn công vào Syria không phải là một cuộc dạo chơi trên sa mạc và nếu “cố đấm ăn xôi”- tấn công Damascu – toàn bộ Trung Đông sẽ chìm trong biển lửa.
Trong suốt thời gian qua, Nga đã làm mọi việc cần thiết để “câu giờ” và “thức tỉnh ý thức của nhân loại” như là cố gắng tận cùng “vào đêm trước của thảm họa quân sự của thế giới” bằng cách hỗ trợ Syria càng nhiều càng tốt và “lật tẩy” mọi mưu mô thủ đoạn để có thể “bóp cò súng” tại Trung Đông.
Vì sao Moscow lại “lao tâm khổ tứ như vậy”?. Xét về thực tiễn, các chuyên gia quốc tế cho rằng: Mỹ hy vọng rằng sự hỗn loạn ở Trung Đông sẽ lan tỏa sang Nga. Và vì Nga là “thành trì” cân bằng trật tự thế giới, nên “bức tường cuối cùng” này sụp đổ thế gới sẽ chỉ có “một cực”.
Còn theo dự báo của Vanga?
Triển vọng thuận lợi cho Nga trong cuộc chiến tại Syria do Vanga dự báo không phải là liều thuốc an thần cho Moscow. “Trời chỉ giúp ai khi người đó biết tự giúp mình và giúp người khác”. Để chuẩn bị cho một cuộc tấn công tổng lực và chớp nhoáng vào Liên Xô, Hitler thậm chí không bận tâm đến các “kịch bản khiêu khích” sau khi đã bày trò và “nuốt sống được Balan”. Moscow có lẽ đang phải chuẩn bị để đối phó với một kịch bản như vậy vì họ biết bài học đắt giá mà cha ông để lại: Quên quá khứ nghĩa là bắn vào tương lai.

____________________


THỜI KÌ QUÁ ĐỘ LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI là gì?
THỜI KÌ QUÁ ĐỘ LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI là thời kì cải tạo cách mạng xã hội tư bản chủ nghĩa thành xã hội xã hội chủ nghĩa, bắt đầu từ khi giai cấp công nhân giành được chính quyền và kết thúc khi xây dựng xong các cơ sở của chủ nghĩa xã hội.

THỜI KÌ QUÁ ĐỘ LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI là thời kì cải tạo cách mạng xã hội tư bản chủ nghĩa thành xã hội xã hội chủ nghĩa, bắt đầu từ khi giai cấp công nhân giành được chính quyền và kết thúc khi xây dựng xong các cơ sở của chủ nghĩa xã hội. Đặc trưng kinh tế của TKQĐLCNXH là cơ cấu kinh tế nhiều thành phần. Nhiệm vụ cơ bản của nhà nước trong thời kì quá độ, một mặt là phát huy đầy đủ quyền dân chủ của nhân dân lao động, chuyên chính với mọi hoạt động chống chủ nghĩa xã hội, mặt khác từng bước cải tạo xã hội cũ, xây dựng xã hội mới. Nhiệm vụ này bao gồm: 1) Cải tạo những thành phần kinh tế không xã hội chủ nghĩa theo hướng xã hội chủ nghĩa, xây dựng quan hệ sản xuất xã hội chủ nghĩa từng bước phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất. 2) Tiến hành cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa trên lĩnh vực văn hoá và tư tưởng, làm cho hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa chiếm địa vị chủ đạo trong xã hội, xây dựng con người xã hội chủ nghĩa. 3) Đối với những nước kém phát triển, còn phải phát triển lực lượng sản xuất, công nghiệp hoá đất nước, xây dựng cơ sở vật chất kĩ thuật mà thiếu nó thì không thể có chủ nghĩa xã hội. Thời kì quá độ dài hay ngắn tuỳ thuộc vào tình hình lịch sử cụ thể của mỗi nước, nhất là vào trình độ xuất phát ban đầu. Trong thời kì đó, việc tiến hành cải tạo xã hội ở từng nước có thể sử dụng những hình thức và phương pháp cụ thể riêng biệt phù hợp với những điều kiện lịch sử, dân tộc, kinh tế, chính trị và văn hoá của mỗi nước. Ở Việt Nam , sau 1975, cả nước bước vào TKQĐLCNXH. Đại hội VII Đảng Cộng sản Việt Nam (6.1991) đã thông qua Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kì quá độ. Cương lĩnh đã khẳng định tính tất yếu của thời kì quá độ, đề ra những phương hướng cơ bản và những định hướng lớn về chính sách kinh tế, xã hội, quốc phòng - an ninh, đối ngoại trong thời kì đó. Cương lĩnh cũng chỉ rõ, TKQĐLCNXH ở Việt Nam là quá trình lâu dài, trải qua nhiều chặng đường. Mục tiêu tổng quát phải đạt tới khi kết thúc thời kì quá độ là xây dựng xong về cơ bản những cơ sở kinh tế của chủ nghĩa xã hội, với kiến trúc thượng tầng về chính trị và tư tưởng, văn hoá… phù hợp làm cho Việt Nam trở thành một nước xã hội chủ nghĩa phồn vinh.
________________

Chúng ta chỉ cần yên ổn sống! Nhưng cuộc sống này có thực sự yên ổn như vậy không, nếu ta cứ sợ hãi mãi và trốn tránh mãi.
Yên ổn ở Việt Nam là sự yên ổn và an toàn giả tạo, hình thành từ một ảo tưởng là chỉ cần ta không đụng đến nó nó sẽ không đụng đến ta. Nhưng không, nguy cơ luôn thường trực và sẵn sàng gõ cửa từng nhà.
Chừng nào cơ chế còn không chịu minh bạch, chừng nào người dân đặc biệt là người có học còn ảo tưởng về một cuộc sống yên ổn nơi góc nhà họ ra sức vun vén, chừng nào mỗi chúng ta còn ra sức dối trá bao che cho những gì mục ruỗng giả dối quanh mình, chừng đó dân đen mãi chỉ là những kẻ không quyền lực. Havel đã nói rằng, quyền lực của không quyền lực đến khi mỗi người tự xé bỏ lớp vỏ dối trá quanh mình đi, không hô khẩu hiệu nữa, chúng sẽ sụp đổ.
Xem ra con đường chấp nhận dũng cảm tự nhận ra mình dối trá và đạo đức giả của nhiều người Việt còn quá dài. Sẽ dài hơn để đi đến việc xé bỏ sự dối trá ấy.
Từ việc nhỏ nhất nhưng quan trọng nhất là quay cóp trong phòng thi, những người như thầy Đỗ Việt Khoa còn cô đơn thì xã hội này còn hết thuốc chữa.
Và bởi nếu ta bị đầu độc cho chết đi, thì đó là xứng đáng, vì chẳng ai là vô can.
***********************
Tuy trước đây chiến tranh nhìn bên ngoài loạn nhưng bên trong tâm hồn, tư tưởng của mỗi con người trước đây trong thời chiến lại có vẻ rất là bình yên, trong trái tim tràn trề nhiệt huyết, lý tưởng về một ngày mai tươi sáng, mà vững vàng cầm chắc tay súng không sợ hi sinh, không sợ gian khổ để bảo vệ tổ quốc, họ bình yên trong chính tâm hồn với lòng nồng nàn yêu nước sâu nặng. Bây giờ có vẻ trông ra rất bình yên, trời trong xanh, một bầu trời quang mưa tạnh, nhưng ẩn sâu trong đó thì sự bình yên, yên ổn một cách giả tạo. Khi nhìn bầu trời trong xanh thực gần với bão táp, sấm chớp, u ám, giăng giăng mây mù bao phủ.

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016

Lịch sử đã có những trang bị lãng quên.

Lịch sử đã có những trang bị lãng quên.

Những người Việt thuộc thế hệ 9x đổ xuống, không nhiều người biết được bản chất và gốc rễ của thắng lợi mùa xuân năm 1975 là từ đâu, tất cả chúng ta đang sống, thừa hưởng di sản của một con người, một nhà chính trị nắm giữ chức vụ cao nhất của đất nước, ông ở một căn nhà bình thường, không xe đẹp, không nhu yếu phẩm xa xỉ, sống cùng với con cháu trong gia đình, ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng cánh cửa thép chống đạn rất dày. Trong căn phòng nhỏ, một nhân cách cực lớn đã dành tất cả sức lực trí tuệ của mình cùng đồng bào cả nước dệt nên trang sử vàng chói lọi, truyền cảm hứng cho các dân tộc nhược tiểu khắp năm châu tự đứng lên giành lấy độc lập tự do.

Lê Duẩn - vị hải đăng sáng chói soi rọi 4000 năm văn hiến, công lao to lớn của Người nên được toàn thể nhân dân nhìn nhận đúng mực, công bằng hơn. Thật khó chấp nhận khi ngay cả sách giáo khoa lịch sử cũng chỉ dành vài dòng sơ sài để viết về ông, một sự bất công đối với một nhân vật đã trở thành huyền thoại.

Suốt cuộc đời cống hiến hăng say,
Chẳng bữa ăn ngon, chẳng giấc ngủ đầy.
Chợp mắt trưa vẫn mơ ngày thắng lợi,
Bên kia sông triệu đồng bào vẫn đợi.
Thấy dáng Người vời vợi tựa non cao.

Lê Duẩn tên Người sánh những vì sao,
Những chiến công sử sách nào chép xuể?
Yêu non sông bằng tấm lòng trời bể,
Tình nghĩa riêng Người chỉ để trong tim.

Ta muốn vươn mình hoá những cánh chim,
Bay muôn phương báo tin Đại-Thắng,
Của cuộc chiến mười nghìn đêm thức trắng,
Mầm non sau cay đắng lại đâm chồi.

Ta muốn mỉm cười, cười mãi không thôi.
Nam Bắc chung vui, vui thời-thắng-Mỹ
Mấy mươi năm kiên cường không nghỉ
Gót giày đinh gieo đâu chỉ căm hờn.

Ta đồng lòng đốt trụi dãy Trường Sơn,
Những dấu chân đi núi mòn, sông cạn.
Tên Người trong tim cùng bước đều mạnh dạn,
Thép đã tôi rồi lửa đạn có hề chi?

Ta khinh thường những kẻ hoài nghi,
Phê phán ba hoa khác gì phản-động,
Thấu sao nổi tầm cao, chiều rộng,
Của bậc vĩ nhân lồng lộng tường minh.

Ta chỉ là một của muôn vạn chúng sinh,
Vui sướng nào hơn hiểu tâm tình lãnh-tụ.
Ta lặng im nghe lòng mình tự nhủ,
Phải sống sao cho chẳng phụ công ơn,

Khi Tổ quốc giong buồm ra biển lớn,
Xin để tên Người làm ngọn hải đăng.
Soi sáng đường rẽ sóng lướt băng băng
Dẫu đêm đen sương khói mù giăng,
Ta chẳng ngại vì biết rằng đâu đó.
Ở trên cao đôi mắt Người soi tỏ,
Sợ gì không nhuộm đỏ cả năm châu?

Hà Nội 30/4/2015

Sử bằng thơ 4000 năm nước Việt

Sử bằng thơ mình biên hồi còn trẻ trẻ, teen teen và tràn trề tinh thần dân tộc cực đoan. Xin giới thiệu với các bạn bài vè lục bát sử Việt by poem của Tố Tả tức Phú Phú - người đệ tử chân truyền của Lành thi sĩ, cây phím đỏ nhất trong thi đàn An Nam thời hiện đại.
Việt Nam hai tiếng thân yêu,
Bốn nghìn năm ngẫm cũng nhiều phết nha.
Buồn cho lịch sử nước nhà,
Sách giáo khoa viết rất là éo hay.
Gây nên cơ sự thế này,
Học sinh thấy chán nên quay mông vào.
Mong chờ cải cách biết bao,
Bộ giáo dục muốn làm sao thì làm.
Phải tạo hứng khởi dâng tràn,
Nhớ rằng sách viết cho đàn em teen,
Văn phong phải thật vãi lìn,
Đọc xong phải sướng phát điên phát rồ
Tiện đây tặng lũ học trò,
Bài thơ sử Việt học cho thuộc lòng.
Đọc xong tự khắc tinh thông,
Xứng danh trí thức vừa hồng vừa chuyên.
...
Hai vạn năm trước Công Nguyên,
Thời mà miền Bắc nối liền Hải Nam,
Từ đâu ở khắp trong hang,
Người tiền sử đã lang thang đầy đường.
Săn bắn hái lượm tha phương,
Mài đá cuội gắn với xương làm rìu.
Bẫy chim bẫy thú rất siêu,
Thời đồ đã cũ rất nhiều cái hay.
(Nói chung cứ nhớ thế này:
Sông Hồng sông Mã những ngày xa xưa,
Là vùng nóng ẩm bốn mùa,
Dân cư hái lượm cũng vừa đủ ăn.
Au-tra-lô-ít da ngăm,
Là tổ tiên của hơn trăm tộc người.
Chèo thuyền đánh cá muôn nơi,
Khắp mình xăm trổ ăn chơi vãi lìn.)
Gọi là nòi giống Rồng Tiên,
Lập nên một nước ở miền Lĩnh Nam.
Kéo dài hết tận Trường Giang,
Đi theo thể chế liên bang cộng hòa.
Xích Quỷ tên hãm bỏ bà,
Quân tàu vây đánh thế là chết toi.
Thuận theo nguyện vọng muôn nơi,
Hùng King đứng dậy đáp lời núi sông.
Lấy lại vùng đất cha ông,
Để nhân dân có chỗ trồng lúa xơi,
Hai nghìn năm ở sách giời,
Truyền qua mười tám cái đời Hùng King.
(Vừa cầm máy tính linh tinh,
Các vua sống thọ trung bình hơn trăm)
Thế rồi ở phía xa xăm,
Có anh Thục Phán đến thăm xứ này,
Tự nhiên lại thấy hay hay,
Nhân Hùng King ngỏm cướp ngay tức thời.
Âu Lạc từ đó ra đời,
An Dương Vương lại di dời thủ đô.
Cổ Loa thành đắp rất to,
Chẳng may thuê phải phụ hồ hơi ngu.
Được năm ngân sách bội thu,
Xi măng sắt thép hình như đủ xài.
Ngày xây đêm cứ đổ hoài,
May thay vua lại quen ngài Kim Quy,
Yêu ma đánh đuổi hết đi,
Bọn tham nhũng xử lăng trì không tha.
(Thành xây lên xấu như ma,
Giống con ốc vặn nhưng mà to hơn.)
...
Thế rồi bọn khựa du côn,
Lại âm mưu chiếm giang sơn nước mình.
Nhà Tần vừa buổi bình minh,
Thằng Doanh Chính đã động binh không ngừng.
Mưu đồ bành trướng lung tung,
Triệu Đà danh tướng lẫy lừng dẫn quân.
May mình chế được nỏ thần,
Đem ra bắn thử chết gần hết luôn.
Triệu Đà sợ vãi linh hồn,
Đem con trai đến cầu hôn xin hòa.
Thục Phán vốn tính xuề xòa,
Nên cho ở rể một nhà cho vui.
Mỵ Châu đầu óc chó thui,
Bị thằng Trọng Thủy nó xui làm liều.
Nỏ thần nó trộm mất tiêu,
Rồi quân tàu đánh đổ xiêu cả thành,
Cổ Loa lửa cháy tan tành,
Mỵ Châu cùng Thục Phán đành rút lui
Chạy ra tận đến biển rồi,
Kim Quy lúc đó đang ngồi đằng xa:
"Kon Mỵ Châu nó phản cha,
Xin vua hãy chém chết bà nó ngay".
Vua quay lại chém thẳng tay
Mỵ Châu lè lưỡi lăn quay ra đường.
Nước nhà gặp cảnh bi thương,
Nghìn năm Bắc thuộc chán chường lắm thay..
...
Từ khi tàu chiếm xứ này,
Nhân dân Giao Chỉ càng ngày càng căm.
Từ Cửu Chân đến Nhật Nam,
Ai ai cũng ghét bọn tham quan tàu.
Hai Bà Trưng đánh Luy Lâu,
Toàn dân khởi nghĩa chém nhau tơi bời.
Mê Linh tiếng trống vang trời,
Sáu lăm thành chiếm thế rồi làm vua.
Nước tàu éo dễ chịu thua,
Mã Viện được lệnh nên lùa quân sang.
Bọn này khốn nạn chơi gian,
Cởi truồng cả lũ xếp hàng xung phong
(Quân ta toàn nữ binh không,
Nhìn thấy quân địch toàn lông với bìu.
Từ quân đến tướng liêu xiêu,
Quăng gươm giáo chạy mất tiêu về nhà)
Nghe tin tàu đánh thắng ta,
Nhảy xuống sông Hát hai bà thăng thiên.
Sẵn lòng căm hận vô biên,
Bốn phương khởi nghĩa triền miên tháng ngày,
Triệu Thị Trinh áo tung bay,
Cưỡi voi đánh dẹp một bầy Đông Ngô.
Vạn Xuân một dải cơ đồ,
Buổi đầu độc lập ai ngờ cũng tan.
Thương phường áo vải lầm than,
Lệ chi quăng gánh, Thúc Loan phất cờ.
Phùng Hưng hào kiệt bấy giờ,
Dương Thanh đuổi giặc chẳng thờ ngoại bang.
Rồi lửa cháy Bạch Đằng Giang,
Ngô Quyền đại phá hàng ngàn tinh binh.
Khiến quân Nam Hán rùng mình,
Nước nhà độc lập thái bình muôn nơi.
Nghìn năm Bắc Thuộc qua rồi,
Chẳng bao lâu lại khắp nơi tanh bành.
Sứ quân cát cứ loanh quanh
Mười hai thế lực tranh giành lẫn nhau.
Hoa Lư một thủa cờ lau,
Có Đinh Bộ Lĩnh mưu sâu vãi lìn.
Đánh nhau từ thủa còn teen,
Sứ quân thằng chết thằng xin đầu hàng.
Nhà Đinh lưu sách sử vàng,
Là triều phong kiến huy hoàng đầu tiên.
Đại Cồ Việt Quốc là tên,
Đinh Tiên Hoàng Đế sớm lên chầu trời.
Lê Hoàn nhận áo lên ngôi,
Nhà Tiền Lê được ra đời từ đây.
Đánh cho quân Tống biết tay,
Phía Nam lại giã tan bầy quân Chiêm.
...
Hòa bình thiên hạ ấm êm,
Ba mươi năm lại thay thêm một triều.
Công Uẩn văn võ rất siêu,
Lựa thời cơ để làm liều cướp ngôi.
Vương triều nhà Lý ra đời,
Thấy Hà Lội đẹp nên dời đô lên.
Đại Việt chính thức là tên,
Nước ta từ đó có trên bản đồ.
Chùa chiền xây dựng rõ to,
Quốc gia đạo phật ấm no vãi lìn.
Dẫn quân đánh Tống bình Chiêm,
Dạy dân đọc sách thánh hiền Trung Hoa.
Tam giáo đồng thuận chan hòa,
Nhìn chung nhà Lý rất là văn minh.
Hai trăm năm hưởng thái bình,
Thế rồi họ Lý thình lình ra đi.
Huệ Tông ngu éo biết gì,
Trần Dung nham hiểm khác gì yêu tinh
Thủ Độ lên nắm quyền binh,
Phế vua cho cháu của mình lên ngôi,
Đặt mông chưa ấm chỗ ngồi,
Bọn Nguyên Mông nó lại đòi xâm lăng.
Tình hình càng lúc càng căng,
An Tư công chúa đem dâng cầu hòa.
Nhà Trần vừa đấm vừa xoa,
Thăng Long hoang vắng như là nghĩa trang.
Vườn không nhà trống sẵn sàng,
Đêm đêm ta lại nhẹ nhàng xung phong.
Ba quân trên dưới một lòng,
Thoát Hoan thua trận trốn trong ống đồng.
Mấy chục năm đánh éo xong,
Hao binh tốn của mà không được gì.
Phần vì tướng lĩnh ngu si,
Địa hình hiểm trở ngựa phi vào lìn.
Quốc Toản hổ tướng tuổi teen,
Dẫn quân nghênh chiến cùng nghìn lính ngoe,
Cờ thêu sáu chữ vàng hoe,
Quả cam anh bóp nát nhoe mới tài.
Lại có Quốc Tuấn râu dài,
Giỏi văn nên viết mấy bài động viên,
Anh em binh sĩ khắp miền,
Nghe Hịch tướng sĩ xong liền xông lên.
Ba lần chiến thắng vang rền,
Nước ta từ đó ấm êm hòa bình.
...
Từ hồi chấm dứt đao binh,
Nhà Trần được xõa hết mình thâu đêm.
Đê điều mặc mẹ dân đen,
Vỡ đê vua kệ éo liên quan gì.
Có anh quan lớn Quý Ly,
Thấy đất nước đã suy vi tan tành.
Nhìn dân nheo nhóc không đành,
Lựa thời cơ cướp quyền hành của vua.
Cải cách nhưng chả ăn thua,
Thu bao nhiêu thuế vẫn chưa đủ dùng,
Bỏ Thăng Long để lên rừng,
Kinh thành dời tận về vùng Tây Đô.
Đại Ngu tên thật vãi lờ,
Xây thành bằng đá để chờ đánh nhau.
Dưng mà cũng chả được lâu,
Quân Minh sang tẩn vỡ đầu Quý Ly.
Súng thần công chả ích chi,
Nhà Hồ bị tóm rồi đi sang tàu.
Nước ta nếm cảnh thương đau,
Hai mươi năm kiếp ngựa trâu tôi đòi.
Quân Minh tội ác ngút giời,
Dã man tàn bạo đất trời không dung.
Có ông Lê Lợi anh hùng,
Lam Sơn khởi nghĩa, núi rừng náu thân.
Nguyễn Trãi khai quốc công thần,
Nguyên Hãn tôn thất nhà Trần cầm binh.
Cuối cùng diệt được quân Minh,
Nước nhà lại hưởng thái bình tự do.
Bình Ngô Đại Cáo hát to,
Bại binh thuyền ngựa cấp cho để về.
...
Nước mình từ thủa Hậu Lê,
Đạo Nho của khựa được bê về dùng.
Lấn đất xuống tận miền Trung,
Cuối cùng nội chiến lung tung giành quyền.
Đăng Dung mưu mẹo vô biên,
Lập ra nhà Mạc thịt liền hai vua.
Nguyễn Kim tẩn mãi éo thua,
Nam Bắc Triều đánh mãi chưa thấy dừng.
Phù Lê diệt Mạc tưng bừng,
Họ Trịnh họ Nguyễn cuối cùng phân hai.
Non sông chia cắt dài dài,
Hai bên cứ đánh nhau hoài không xong.
Quân Trịnh chiếm được Thăng Long,
Nhà Mạc thua chạy cong mông lên rừng
Vua Lê chúa Trịnh sống chung
Mở toang cửa biển để cùng giao thương.
Kinh tế phát triển phi thường,
Đại Việt thành một liệt cường Á Châu.
Văn hóa, quân sự tiến mau,
Đàng Ngoài khắp chốn mạnh giàu ấm no.
Hải binh thuyền lớn pháo to,
Mấy anh truyền giáo cũng cho hành nghề.
Nhà Nguyễn diệt Trịnh phù Lê,
Đàng Trong kêu gọi dân về khẩn hoang.
Chiêm Thành, Chân Lạp đều tàn,
Dân mình xuống lập xóm làng trong Nam.
Buồn vì chia cách giang san,
Binh đao nội chiến lầm than muôn trùng.
Loạn thế ắt xuất anh hùng,
Cờ đào áo vải, Quang Trung lên đường.
Nguyễn, Lê, Trịnh nát như tương
Quân Xiêm bị đập nhừ xương nhớ đời.
Diệt quân Thanh ở Ngọc Hồi
Đống Đa máu nhuộm xương phơi thành gò.
...
Nhà Tây Sơn cũng xuống mồ,
Nguyễn Ánh tái lập cơ đồ rất nhanh.
Nhà Nguyễn cứ thế hình thành,
Chỉ còn qua lại loanh quanh với tàu,
Bế quan tỏa cảng mới đau,
Việt-Thanh cùng nắm tay nhau thụt lùi.
Người Tây cũng chẳng chịu lui,
Mấy ông cha xứ vẫn chui được vào.
Vua liền cấm đạo gắt gao,
Mấy anh Công giáo kêu gào quan Tây.
Hải quân Pháp nhợn đến ngay,
Tấn công nã pháo mấy ngày không thôi.
Sơn Trà nó đổ bộ rồi,
Nhân dân nhất trí là chơi đến cùng.
Nỏ tên, gươm giáo, kiếm cung,
Cái gì đánh được là dùng để chơi.
Tẩn nhau mấy chục năm trời,
Toàn dân đứng dậy đáp lời Cần Vương
Ba Đình tử thủ kiên cường,
Bãi Sậy xác giặc đầy đường xóm thôn.
Cờ Đen trống trận dập dồn,
Chiến công Cầu Giấy bạt hồn giặc Tây.
Vua Hàm Nghi bị lưu đày,
Nghĩa quân thì cũng đến ngày bại vong.
Triều đình hèn hạ vô song,
Đầu hàng quân giặc để mong giữ quyền.
Bao cuộc khởi nghĩa liên miên,
Thực dân phát hiện là liền đập tan
Duy Tân đàn áp bạo tàn,
Đông Du triệt hạ muôn vàn xót xa.
...
Thương cho dân tộc của ta,
Bên thì phong kiến, bên là thực dân.
Đắng cay tủi nhục muôn phần,
Nhà Rồng năm đó tiễn chân của Người,
Lên thuyền rong ruổi muôn nơi,
Tìm cho dân tộc cuộc đời tự do.
Ba Lê tuyết lạnh co ro,
Bàn tay lần giở từng tờ luận cương.
Hiệp thông Cách mạng bốn phương,
Mác Lê chủ nghĩa con đường ấm no.
Bao lâu cho đến bây giờ,
Chiến tranh thế giới, thời cơ đến rồi!
Quân Nhật đánh Pháp tơi bời,
Ba miền nổi dậy khắp nơi một lòng.
Dân quân đoàn kết hiệp đồng,
Cách mạng tháng Tám cờ hồng phất cao.
Chín năm kháng chiến quên sao,
Điện Biên năm ấy lưu vào sử xanh.
Nhưng hòa bình vẫn chửa thành,
Bọn giặc Mỹ Ngụy cố giành miền Nam.
Đem chính nghĩa diệt bạo tàn,
Đội quân áo vải từng đoàn xung phong.
Khe Sanh súng bắn đỏ nòng,
Mậu Thân máu chảy thành dòng hôi tanh.
Quảng Trị xương trắng Cổ thành,
Chịu không được nhiệt Mỹ đành rút lui.
(Trước khi bỏ của lấy người,
Không quân Mỹ cũng nếm mùi đau thương,
Cũng vì sức mạnh phi thường,
Hậu phương miền Bắc kiên cường đấu tranh.
Máy bay Mỹ cháy tanh bành,
Điện Biên dưới đất hóa thành trên không).
Dẹp rồi lũ kiến chòm ong,
Bầy xâm lược đã chạy cong đít rồi.
Miền Nam thẳng tiến đi thôi,
Mùa xuân năm ấy đất trời hát vang.
Ba mươi năm thật huy hoàng,
Chủ nghĩa xã hội nhịp nhàng tiến lên.
Tự dưng mấy mạn vùng biên,
Mấy thằng bành trướng tham tiền đánh ta.
Một đằng đế quốc Trung Hoa,
Đằng kia Pôn Pốt, rất là nguy nan.
Toàn quân ý chí dâng tràn,
Nhân danh chính nghĩa đập tan quân thù.
Khơ me bị bóp nát nhừ
Kéo lên Tây Bắc tiễu trừ xâm lăng.
Quân tàu chết đến vạn thằng,
Bị quân ta đánh gãy răng vỡ đầu
Nhân khi ta bận đánh nhau,
Hoàng Sa đã bị giặc tàu nó xơi,
Trường Sa chiến sự long trời,
Tuy rằng hai nước vẫn chơi bình thường.
Mấy thằng tàu chệt bất lương,
Vừa rồi nó lại đơn phương hút dầu.
Giàn khoan nó đóng từ lâu,
Kéo luôn xuống biển đối đầu nước ta.
...
Quyết tâm bảo vệ Hoàng Sa,
Đoàn kết giữ lấy đất cha ông mình.
Xin đừng tổ chức biểu tình,
Bạo loạn đập phá mất hình ảnh chung