Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

BẢN CHẤT CỦA NHÀ NƯỚC


BẢN CHẤT CỦA NHÀ NƯỚC

Thế giới đã bước qua thời phong kiến từ lâu, nơi mà quyền lực thuộc về 1 người duy nhất : VUA. Sau khi vua không còn tồn tại nữa, ai là người nắm quyền lực ? Câu trả lời : đó là 1 "Chính quyền - Nhân dân".

Nếu ngày xưa mọi quyền lực và lợi ích đều do VUA nắm hết, thì nay quyền lực và lợi ích đó được san ra cho chính quyền và nhân dân. Bạn không đọc sai đâu, là CHÍNH QUYỀN và NHÂN DÂN. Thứ cần được đem phân chia là QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH.

I. CHỦ NGHĨA XÃ HỘI vs CHỦ NGHĨA TƯ BẢN

Ông Marx không phải là cha đẻ của Chủ nghĩa Xã hội, ông Lenin cũng thế. Chủ nghĩa Xã Hội đã được nhắc đến từ rất lâu rồi, nó chính là sự phân chia của LỢI ÍCH tức Của cải xã hội. Chúng ta thường nghe nhắc đến cuộc đấu giữa chủ nghĩa Tư bản và chủ nghĩa Xã hội, nhưng có mấy bạn hiểu được bản chất thực sự của nó là gì không ?

Rất đơn giản, CNTB 100% nghĩa là anh làm được 100 đồng, mình anh hưởng hết. CNXH 100% nghĩa là 100 đồng đó của anh bị lấy hết chia đem phân phát cho toàn xã hội. Đúng như thế, cả 2 thằng đều là cực đoan, và CNXH thực ra là 1 nhu cầu phát sinh từ việc những nhà tư bản chiếm hầu hết số của cải mà cả xã hội làm được. Đó là chủ nghĩa tư bản thô sơ, ở cái thời của Marx, ông đúng hoàn toàn.

Chính bởi nhìn ra mâu thuẫn lợi ích như vậy nên người ta cũng giải quyết khá đơn giản, 50% CNTB + 50% CNXH ==> anh kiếm được 100 đồng, 50 đồng của anh, 50 đồng đem phân chia lại cho xã hội.

II. NHÀ NƯỚC TRỊ vs CÁ NHÂN TỰ TRỊ

Ở trên mình đã nói di sản của VUA để lại không chỉ có LỢI ÍCH mà còn có QUYỀN LỰC. Đây là cuộc đấu mà có lẽ không nhiều người VN biết tới vì chính quyền đã cố tình dấu nhẹm đi nó, vì các lý thuyết Maoist và Bolshevik Communist nằm ở đáy của thước đo Quyền tự trị của mỗi cá nhân. Đó là cuộc đấu giữa STATISM nhà nước trị với AUTONOMY cá nhân tự trị.

Những con người cộng sản đời đầu không tham lam của cải vật chất, nhưng họ lại tham quyền lực, đó là điều không thể chối bỏ được. Cho nên bản chất của CNCS Liên Xô - Trung Quốc vẫn là vụ lợi. Đã có vụ lợi thì tất sinh ra bất công, tất sinh ra mâu thuẫn mà ảnh hưởng đến toàn xã hội. Từ xưa tới nay bạn, bố mẹ bạn đem giấy tờ lên xã giải quyết là đã gặp cái thái độ hách dịch của quan xã rồi, chưa nói đến cấp cao hơn, nhưng có lẽ bạn chưa hiểu bản chất của vấn đề ở đâu ?

Giờ thì bạn biết rồi đó, bản chất của vấn đề nằm ở QUYỀN LỰC, 1 trong 2 di sản mà VUA để lại, bạn là dân chỉ có 1, còn quan thì 9. Cũng chính bởi nhìn ra mâu thuẫn này nên vị trí Quyền lực cần phải chia đều 5-5 cho chính quyền và nhân dân. Chính quyền không phải đầy tớ của dân, chính quyền cũng chẳng phải ác bá, chính quyền và nhân dân là 2 bên bình đẳng.

Nói thì rất buồn cười, QUYỀN LỰC có phải thứ đong đếm được như LỢI ÍCH tức là của cải xã hội đâu mà đem cộng vào mà chia đều dễ như thế ? Cho nên bạn mới nhìn thấy có những phong trào đòi Nhân quyền, đòi dân chủ, ... có bạn không hiểu, cứ tưởng nó là xấu, là chống chính quyền, là phản động, nhưng thực ra nó là điều tất yếu, là 1 nhu cầu của xã hội nhằm cân bằng lại QUYỀN LỰC.

Các nước TBCN nhìn thấy sự ích kỷ LỢI ÍCH của tư bản mà tự thêm vào 50% CNXH để phá bỏ đi mâu thuẫn nội tại. Còn các nước XHCN theo chủ nghĩa Bolshevik và theo Maoist đã tập trung tối đa của cải xã hội và quyền lực vào cho nhà nước, sự tập trung này khiến xã hội không khác với thời phong kiến là bao. Thực tế sự tập trung lợi ích này ở 1 số nước mang tính thừa kế như ở Bắc Triều Tiên thì nó chính là phong kiến.

Sự tan rã của CNXH ở Đông Âu và Liên Xô thực ra chỉ là sự tái cân bằng giữa chính quyền và nhân dân, trước đây nó cực đoan ở 1 góc thì giờ đã cân bằng lại dưới nhu cầu của xã hội. Trung Quốc thì lựa chọn lối đi khác, đó là cân bằng LỢI ÍCH kinh tế, nhưng vẫn giữ lại sự tập trung QUYỀN LỰC, và Việt Nam cũng học tập mô hình này vì nó giảm bớt được áp lực của xã hội về sự thay đổi thể chế.

III. CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT

Bạn nghe nhiều về phát xít, bạn chỉ biết nó ác, nó cực đoan, nhưng hình như bạn lại chẳng hiểu phát xít, bản thân từ này nghĩa là gì ?

Phát xít - Fasces ( tiếng Latin) - nghĩa là NHÓM

Chủ nghĩa phát xít tức là chủ nghĩa tập trung QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH cho NHÓM. Ở Việt Nam hiện bạn đang nghe rất nhiều đến cụm từ LỢI ÍCH NHÓM, xin thưa nó chính là chủ nghĩa Phát xít.

Khi LỢI ÍCH không được chia cho nhân dân, mà chỉ 1 nhóm nhỏ được hưởng lợi từ Của cải xã hội và QUYỀN LỰC cũng là quyền lực tập trung của nhóm nhỏ đó - thì đó chính xác là CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT. Chính quyền ở Việt Nam và Trung Quốc hiện không phải theo chủ nghĩa Cộng Sản, họ đã từ bỏ nó từ lâu rồi, cái mà họ đang theo chính xác là chủ nghĩa Phát xít. Cho nên bạn đừng ngạc nhiên khi mà Trung Quốc kêu gọi cái gọi là chủ nghĩa dân tộc Đại Hán, nó chính là bộ mặt đã phát ra bên ngoài của chủ nghĩa Phát xít ở Trung Quốc.

IV. PHONG TRÀO DÂN CHỦ XÃ HỘI

Đây là quả ngọt nhất mà Marx đã gieo trồng được, hay ít nhất là vì học thuyết của Marx mà rút ra được - một mô hình xã hội cân bằng QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH cho cả 2 CHÍNH QUYỀN và NHÂN DÂN - là mô hình mà đa số các nước Châu Âu và nhiều nước phát triển trên toàn thế giới đang theo đuổi. Đương nhiên không có Mỹ, nếu ai đó lấy mô hình nhà nước Mỹ làm tiêu chuẩn thì bạn hãy cười vào mặt người đó, Mỹ vẫn thiên về 1 nước TBCN, lợi ích ở Mỹ thiên vị cho các nhà tư bản, nên đừng hỏi tại sao chính quyền Mỹ lại rất khác biệt với các nước phát triển còn lại, nhất là ở khoản chăm sóc xã hội.

Con đường ở Việt Nam chính là như vậy, chúng ta cần phải nhận thức rằng : có 2 thứ phải làm, đó là cân bằng lại QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH, 2 việc này phải làm theo thứ tự. Đầu tiên là cần cân bằng QUYỀN LỰC, chính là phải giành lại quyền làm chủ của nhân dân thông qua việc chiếm lại Quốc hội, vốn đã bị NHÓM vô hiệu hóa bằng cách nhét vào toàn bù nhìn. Có được sự cân bằng QUYỀN LỰC thì mới có tiềm lực để thay đổi sự phân chia LỢI ÍCH. Còn nhân dân mà chẳng có quyền lực thì chẳng thể làm được cái gì hết, và chớ quên rằng Việt Nam đã bị phát xít hóa, đó là 1 chủ nghĩa cực đoan.

_ Hội Sceptic Việt Nam _

__________

Các nỗi sợ đang bao trùm từ giai cấp thống trị đến những nạn nhân của nó, sợ hãi vu vơ và né tránh trực diện nó là đặc điểm kì lạ của VN hiện nay.
Sự tách rời chính trị ra khỏi đời sống đã hình thành một thế hệ chỉ biết kiếm tiền, Shopping, Tán gái, Chơi game… không màn đến thời cuộc.
Cuộc sống vô vị sản sinh ra những con người bạc nhược, không chí tiến thủ. Những cuộc tình kết thúc bằng sự quyên sinh khi gặp khúc mắc trong cuộc sống có thể tìm thấy nhan nhản trong khắp các diễn đàn online, vô số những bài hát bi lụy, ai oán cho những cuộc tình một đêm.
Chôn vùi thời gian trống vào các quán nhậu, cafe, vũ trường… né tránh các vấn đề gai góc của đất nước để tìm kiếm sự bình yên, thỏa hiệp với tội ác để sống là phương châm của người thành đạt ngày nay.
Đã có một thời người ta hay nói đến những ước mơ, khát vọng để tạo mục đích cuộc sống cho thanh niên. Chàng thanh niên Lý Tự Trọng đứng trước phiên tòa tuyên án tử hình không hề run sợ, anh đã chủ động biến phiên toà thành một diễn đàn. Khi luật sư bào chữa xin giảm án vì Lý Tự Trọng chưa đến tuổi trưởng thành, hành động thiếu suy nghĩ, anh đã gạt phắt đi và dõng dạc nói: “Tôi hành động có suy nghĩ, tôi hiểu việc tôi làm, tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác”.
Vương Dương Minh, nhà tư tưởng lớn của Trung Quốc đã nói: “Người không có chí như thuyền không lái, như ngựa không cương, trôi dạt lông bông không ra thế nào”. Lý tưởng như ngọn đèn soi đường, chỉ lối, là sức mạnh tinh thần nuôi dưỡng ước mơ và hoài bão lập thân, lập nghiệp của thanh niên. Sống có lý tưởng là sống quên mình vì Tổ quốc, vì nhân dân.
Lý tưởng cao đẹp của Paven Coócsaghin trong cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy” của văn hào người Nga Ôxtơrốpxki “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận, vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình, để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã cống hiến cho lý tưởng cao đẹp nhất trên thế giới – sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người…” Và đã tạo nên một thế hệ mạnh mẽ làm nên những chiến tích thần kỳ. “Thép đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh. Từ đó thép trở nên cứng rắn và không hề biết sợ. Thế hệ chúng tôi đã được tôi luyện như vậy”
Cuộc đấu tranh giải phóng nhân loại chính là cuộc đấu tranh với đói nghèo và bệnh tật, với dốt nát và vô chính phủ, với chuyên quyền và độc tài… Ý này chắc phù hợp với mọi thời đại của loài người đang sống trên trái đất này.
rivaret


________________________

Chẳng qua do bất mãn xã hội đương thời mà kích động nên học đòi làm cách mạng, cứ phải phá hủy hết mọi thứ hiện thời trước rồi sẽ bàn, ngay từ đầu đã không muốn mở to mắt mà chỉ muốn nhắm mắt manh động trong mù quáng thì làm sao mà thất bại, các bạn bấy lâu đâu luôn như con ''Qụa'' trong tác phẩm Trại Súc Vật luôn ra rả về miền đất hứa trong mơ trong lại không có nhìn nhận khách quan về đương thời, lại không có ý niệm gì về một xã hội, nhà nước lý tưởng đang hướng tới ngoài luôn miệng nói dân chủ, nhân quyền tuy cũng chả hiểu gì sâu sắc ấy mới tài.
Nghịch lý ở chỗ Phong trào xã hội dân chủ đây là quả ngọt nhất mà Marx đã gieo trồng được, hay ít nhất là vì học thuyết của Marx mà rút ra được - một mô hình xã hội cân bằng QUYỀN LỰC và LỢI ÍCH cho cả 2 CHÍNH QUYỀN và NHÂN DÂN - là mô hình mà đa số các nước Châu Âu và nhiều nước phát triển trên toàn thế giới đang theo đuổi. Nhưng bây giờ lại quay lưng với Mác nhưng chả biết đi đâu. ''Cây dân chủ phải mọc từ dưới lên chứ không phải từ trên xuống.'' Xin nhớ ''Hiến pháp không làm nên dân chủ mà dân chủ làm nên hiến pháp.''
Chính nghĩa hay không chính nghĩa là ở sự trị hay loạn. ''Loạn là lúc hắc ám, thoái hóa. Trị là thời quang minh, tiến bộ.''
Chiến tranh để tàn sát, để áp chế, để gây loạn, để đưa xã hội vào vòng tối ám, là chiến tranh không chính nghĩa. Chiến tranh để mở đường khai lối, chiến tranh để đem lại yên bình tiến bộ là chiến tranh chính nghĩa.
''Ở toàn bộ lịch sử, tranh chấp chánh chị bao giờ cũng chỉ là những cuộc chiến tranh''. Phương pháp làm cho chánh chị thành công với phương pháp dẫn chiến tranh đến thắng thắng lợi không khác gì nhau cả, nghĩa là phải có thế lực, có bản lĩnh để vận dụng vũ lực tiêu diệt kẻ thù, kẻ chống lại mình. Máu đổ nhiều hay ít, thanh toán nhau, tiêu diệt nhau tàn khốc hay không tàn khốc còn tùy ở những điều kiện, hoàn cảnh lịch sử. Miễn là máu đổ người chết để thực hiện một con đường sống cho đa số, cho dân tộc, cho tiến bộ, cho thái bình. Đạo đức biến đổi theo sự đòi hỏi của chánh chị.
Người đời xưa giảng rằng: Đạo đức là một vật để ứng phó với thời thế, ví như mùa nóng mặc áo vải, mùa rét mặc áo lông cừu. Nếu nóng bức mà mặc áo lông cừu, rét mướt mà mặc áo vải là trái ngược với thời. Đạo đức là nguồn gốc nguyên tắc của hành động vậy. Đời loạn có đạo đức của đời loạn, nghĩa là nhất nhất mọi hành động phải có nguyên tắc mang hiệu lực ứng phó với tình thế loạn. Cho nên Đạo đức của con người không là gì khác ngoài những hành động chính xác.

Bọn chê Thủ Đoạn bất quá. Loại thứ nhất: Bọn bất lực. loại thứ hai. Bọn đạo đức giả cày kiểu Frederich II mà Voltaire đã châm biếm bằng câu: Hắn nhổ bọt vào đĩa đồ ăn để hòng ăn một mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét