Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

THƠ ''THEO DÒNG THỜI SỰ''

Tháng 6 rất lắm chuyện hay,
Phần vì báo mạng càng ngày càng điêu.
Luật hình sự mấy trăm điều,
Sai hơn trăm chỗ, không nhiều lắm đâu.
Hoãn lại nghiên cứu cho sâu,
Chứ giờ áp dụng biết đâu mà lường
Bạc Liêu anh dũng kiên cường,
Vay tiền nặng lãi xây đường cho dân.
Nghệ An mới thật xuất thần,
Phó chủ tịch xã thừa gần hai trăm.
Cũng vì phục vụ nhân dân,
Lương có ngân sách, không cần phải lo.
Có trường đại học to to,
Của bọn Mỹ muốn xây cho nước mình,
Có vẻ là rất lung linh,
Hứa hẹn đào tạo học sinh thành tài.
Tên gọi là Phun-Bờ-Rai
Nhìn chung người Việt ai ai cũng mừng.
Học sinh hào hứng tưng bừng,
Du học tại chỗ, quá ưng còn gì.
Chủ tịch là Bob Kerry,
Vốn cựu nghị sĩ, giờ đi trồng người.
Tuổi thì cũng ngót tám mươi,
Ngày xưa cắt cổ chết tươi dân mình.
Trí thức thảo luận linh đình:
"Cũng là phù hợp với tình hình chung,
Khép lại quá khứ oai hùng,
Tha thứ, hợp tác để cùng đi lên,
Nhớ anh Tào Tháo võ biền,
Xưa tha Trương Tú khỏi đền giết con.
Cũng vì lợi ích nước non,
Từ đây gác lại khỏi còn tâm tư"
Lại có người khóc hu hu:
"Tội nó chồng chất to như sân đình,
Xuống tay sát hại sinh linh,
Giờ mà tha thứ vô tình lắm thay.
Thu dọn rồi cuốn xéo ngay,
Chúng tao đéo chấp nhận mày đâu nha"
Quả là tâm thế dân ta,
Chuyện gì cũng sẽ phải ra mổ bò.
Có vị quan chức to to,
Tranh thủ sự vụ thăm dò nhân dân,
Đưa ra phát biểu xuất thần:
"Tha thứ, ta sẽ dần dần mạnh hơn,
Bà con hãy gác căm hờn"
Quả là thông điệp xanh rờn lọt tai.
Báo mạng giật tít như ai,
Sau 2 tiếng rưỡi rút bài xuống ngay.
Tình hình có vẻ rất gay,
Phát ngôn vượt cấp, không hay chuyện rồi.
Như lời cảnh cáo - ai ơi,
Dân tuý xin hãy tuỳ nơi làm màu.
Nhớ nên nhìn trước ngó sau,
Đừng cố lấn việc của nhau như vầy.
Sống trong tập thể ở đây,
Cố toả sáng quá, có ngày đi nhanh.
Hậu Giang có Trịnh Xuân Thanh,
Dạo này dân nhắc tên anh hơi nhiều,
Lếch-xù đi mượn mới điêu,
Biển xanh anh gắn ra điều xe công.
Tài xế lương 3 triệu đồng,
Vốn là giám đốc vừa hồng vừa chuyên.
Bỏ việc làm lái xe riêng,
Cốt là học hỏi chứ tiền cần đâu
Quả là tình nghĩa đậm sâu,
Lưu Bình - Dương Lễ lắc đầu chịu thua.
Chuyện thật mà cứ như đùa,
Tiếng thơm theo gió, gió lùa muôn nơi.
Một tuần 2 máy bay rơi,
Khắp nơi không khí ngút giời tang thương,
Mấy thằng nhà báo bất lương,
Đã ngu lại ác phi thường khó tin,
Thành phần trí thức não chim,
Hiểu biết thì đã như lìn mà hăng
Chuyên gia còn phải lăn tăn,
Mà dám kết luận để chăn bầy cừu.
Thằng thì dựng thuyết âm mưu,
Áp chế điện tử - rất trừu tượng nha.
Thằng thì bóng gió gần xa,
Tham nhũng nên nó mới ra thế này,
Thằng thì mặt đến là dày,
Bí mật quân sự đòi bày ngay ra,
Cho anh em báo chúng ta,
Có cái giật tít mới là văn minh.
Nghe xong mà giật cửa mình,
Hãi quân ngu học ở trình độ cao.
Bộ Thông tin vút tay đao,
Đầu rơi máu chảy ào ào như mưa.
Thằng thì rút thẻ cho chừa,
Đứa ăn cảnh cáo mút mùa chăn giun.
Thằng đái đéo được vì run,
Đứa về đêm ngủ ỉa đùn ra chăn
Nhìn chung xử lý nhân văn
Nhờn với chúng nó thì ăn khí nồn.
Miền Trung cá chết ngửa trôn,
Dân vớt ăn thử thì nôn ra nhà.
Chính quyền vào cuộc điều tra
Phóng viên báo chí cũng ra hóng nhiều.
Chuyên gia ủ rũ đăm chiêu:
"Đéo biết mà kết luận liều thì nguy."
Tạm dùng phương pháp loại suy,
Kết hợp bốc quẻ thì nghi mấy thằng.
Một là động đất rất căng,
Gây hở mỏ khí chết hàng tấn luôn.
Hoặc là tảo đỏ đại dương,
Thỉnh thoảng có đợt buồn buồn nở hoa.
Cuối cùng là Formosa,
Một nhà máy thép rất là quy mô
Chất thải nó đổ từng xô,
Công nhân ỉa mấy vạn bô mỗi ngày
Ta vào cuộc điều tra ngay,
Cả nước chung sức thì mày chạy đâu?
Ở dưới lòng biển rất sâu,
Nhân dân phát hiện có màu xanh xanh,
Ngửi thì lại thấy tanh tanh,
Lặn xuống thì thấy cái thanh dài dài.
Dân nói thì cấm có sai,
Nó xây đường ống to vài người ôm,
Đầu xả mạnh như hậu môn,
Thông với bể phốt và bồn rửa chân.
Khiến cho cá chết hàng cân,
Ngư dân thất nghiệp ngồi đần mặt ra.
Cuối cùng chính nghĩa về ta,
Bắt đền nửa tỉ đô la nhẹ nhàng.
Ngoài kia nắng lại chiếu vàng,
Tàu ta tiếp tục rộn ràng ra khơi
Trời khuya thôi cũng cạn lời,
Ai mà thấy thích xin mời bấm like.


********************
Bấy giờ ở tỉnh Hậu Giang,
Có phó chủ tịch là chàng tên Thanh.
Gần đây lên chức rất nhanh
Lếch xù đi mượn, biển xanh gắn vào.
Xuất thân dầu khí anh hào,
Chọc giời khuấy nước, thằng nào dám dây?
Ba nghìn tỉ anh đốt bay,
Công ty ôm giấy nợ dày 3 gang.
Riêng anh hoạn lộ thênh thang,
Càng bị kỉ luật lại càng lên nhanh.
Năm năm trọng trách to đoành,
Chỉ vì tí lỗ mà đành sang ngang.
Phút chia li thật ngỡ ngàng.
Khác nào Việt Dart với Hoàng Thuỳ Linh.
"Một ngày nên nghĩa nên tình,
Anh em ở lại tự mình lo thân,
Chớ quên phụng sự nhân dân,
Ta vay, vay nữa cho trần nợ công"
Thế rồi sự nghiệp hanh thông,
Dần dần luân chuyển với đồng thuận cao.
Vui sao nước mắt lại trào,
Tạm biệt dầu khí, anh vào Công Thương,
Leo lên vụ trưởng bình thường,
Tiền anh phải sánh với Cường Đô La.
Có người gặp mặt xuýt xoa:
"Dáng đi bệ vệ, hẳn là thánh nhân.
Mặt dày tới bốn mươi phân,
Trời đánh không chết chẳng cần sợ ai.
Các cụ dạy cấm có sai,
Phốt nhiều vẫn phát, thiên tài là đây.
Hậu Giang em ở miền Tây,
Rất mong anh tới xứ này làm quan."
Vốn người quyền chức chẳng ham,
Ngặt vì cả nể, biết làm sao đây?
Thôi thì chép miệng gật ngay,
Mời thày xem lịch tính ngày ra đi.
Thời buổi lắm sự thị phi,
Công Thương như gái đến kì trăng non
Khi hớn hở, khi héo hon,
Lúc như bà cụ trăm tròn ngậm sâm.
Chi tiêu ngân sách toàn âm,
Nhân tài như lá Vàng Tâm trái mùa
Cán bộ tinh giảm vẫn thừa,
Không còn chỗ chứa nhét bừa vào đây.
Toàn tinh hoa khắp Đông-Tây,
Thế nên rất lắm chuyện hay khôn lường.
Có Cục Quản Lý thị trường,
Màu mè cũng chỉ bình thường như ai.
Ngặt vì trọng trách trên vai,
Cùng một bộ phận cần 2 trưởng phòng.
Một là anh Thân Đức Công,
Hai là Kiều Nghiệp, đều hồng đều chuyên.
Cùng chống hàng giả 3 miền,
Trách nhiệm cùng chịu, lương tiền chia đôi.
Gương sáng thấu tới đất trời,
Cán bộ như thế mà đời không thương.
Nỡ hùa vào đập như tương,
Tìm hoài mà chả có đường thoát thân.
Lại có anh Hải cử nhân,
Tiếng Anh anh nói được gần như Tây.
Vừa đẹp trai lại hát hay,
Lãnh đạo thấy duyệt, cho ngay vào làm.
Công việc một tay anh kham,
Tuy rằng chẳng phải anh tham mà ngồi.
Lỗ hơn hai trăm tỉ thôi,
Xong rồi anh chán nên dời đi ngay.
Phương Nam thẳng tiến anh bay,
Thấy ngành bia diệu hay hay nên vào.
Sabeco vẫn ước ao.
Cán bộ trẻ khoẻ cuộn trào như anh.
Kinh doanh có lãi rất nhanh,
Hưởng lương hơn tỉ cũng hoành như ai.
...
Ngẫm đời như quả mít gai,
Thằng vào Vinmart, đứa ngoài Đồng Xuân
Thằng bán trăm rưỡi một cân,
Đứa đại hạ giá mua dần bón cây.
Khắp từ kim cổ đông tây,
Quan trọng vẫn cứ: "bố mày là ai?"

TÁC GIẢ: CHUNG NGUYEN TỨC PHÚ PHÚ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét