Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

Lá thư Các Mác gửi con gái

Lá thư Các Mác gửi con gái

Karl Marx

Con ơi! Dù con sợ Tình yêu, Tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là nguồn vui thì con phải nâng niu nó như một người mẹ âu yếm đứa con nhỏ. Nếu đấy là một vết thương lòng thì cũng có thể làm con vương vấn, nhưng rồi tình yêu sẽ lại băng bó cho con.
Con đừng bao giờ tự hỏi rằng người yêu con có xứng với con không?Cái thứ Tình yêu mà lại mặc cả như món hàng ngoài chợ thì không còn gọi là tình yêu được nữa. Yêu là không so tính thiệt hơn, con ạ!
Nếu người con yêu là một người nghèo khổ thì con sẽ cùng người ấy chung sức lao động để xây đắp tô thắm cho Tình yêu. Nếu người yêu của con già hơn con thì con làm cho người đó trẻ lại với con. Nếu người yêu con bị cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc nhất đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con nghĩ và làm đúng lời cha dạy.
Nhưng con cũng phải luôn tự hỏi xem người đó yêu con vì lẽ gì. Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp, con nên nhớ sắc rồi sẽ tàn. Nếu người đó yêu con vì có chức tước cao thì khẳng định người đó không yêu con, con hãy từ chối và bảo họ rằng địa vị không bao giờ làm sung sướng cho con người, chỉ có sự làm việc chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính.
Con phải độ lượng, phải giàu lòng vị tha nếu có sự hối hận thực sự. Con phải chung thuỷ với người con yêu. Nếu con làm mất hai chữ quý báu ấy, con sẽ hổ thẹn không lấy gì mà mua lại được. Con sẽ không được quyền tự hào với chồng, với con, với xã hội. Nếu con dễ dàng để cho 1 kẻ xa lạ nào đó đặt cái hôn gian manh bẩn thỉu lên môi con, thì trước khi hôn họ đã khinh con, đang khi hôn họ cũng khinh con và sau khi hôn họ càng khinh con hơn nhất.
Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi con có tin mừng, buồn khi con không may, nhất định đó là chồng con.
Con hãy yêu đi, tha thiết yêu đi, yêu như trước kia mẹ con đã yêu cha.
Cha của con
Karl Marx.

____________________

“To many American conservatives, the photograph of president Obama overshadowed by Che Guevara is shameful. To many communist hardliners, it is a surrender of Cuban communism to the old enemy. To me, this photo means courage and peace”.
Trích một status, em đọc được trên mạng. Em trích ra đây vì cảm xúc này gần giống như ý nghĩ của em.
Nhìn từ khía cạnh nào đó, thì đây là sự thất bại, đầu hàng hay là nhu nhược của phe này hay phe kia. Nhưng nếu nhìn từ khía cạnh khác, sự kiện này có một ý nghĩa khác hẳn.
CNXH & CNCS đã thay đổi. Nó không chỉ thay đổi ở những nước vẫn mang danh là theo CNXH như Trung Quốc, Việt Nam, Lào (có nhiều người thì nghĩ, những nước này không còn là cộng sản nữa, ví dụ Đức Dalai Lama đã từng phát biểu thì đại loại, tôi mới là cộng sản đích thực, còn chính quyền Bắc Kinh thì không).
Mà nó còn thay đổi ở những đảng vẫn tuyên bố là đi theo CNXH, hay đi theo CNCS ở châu Âu.
Thay đổi ở những triết gia, lý thuyết gia Marxist trên khắp thế giới. Nhiều điều trước đây nếu nói hoặc viết ra, chắc chắn tác giả nhẹ là bị trục xuất khỏi đảng, nếu là một người cộng sản hoặc Marxist ở Tây Âu, nặng là bị tù đày, hoặc bị xử bắn, nếu ở Liên Xô, Đông Âu thì bây giờ được coi là hiển nhiên. Như kinh tế thị trường, dân chủ trong đảng, …
Thế giới tư bản cũng đã khác. Có những điều mà trước đây, chỉ những người cộng sản, hay những người XHCN mới dám phát biểu, mới dám đấu tranh, mới dám chịu sự đàn áp, hay nhẹ nhất thì cũng là chịu sự mỉa mai, chế giễu thì bây giờ cũng là điều hiển nhiên, là những quyền cơ bản của những người đi làm công, không ai dám bác bỏ, phản đối (nếu phản đối, chắc bị coi là man rợ, hê hê). Đó là làm việc 8 tiếng 1 ngày, nghỉ phép có lương, nghỉ 2 ngày cuối tuần,…
Em vẫn nhớ một buổi đêm, do trót uống nhiều cà phê không ngủ được, em dậy bật TV xem, vô tình xem được một bộ phim tài liệu trên một đài của Pháp(hình như TF1) trên truyền hình cáp. Bộ phim nói về sự đấu tranh của đảng Xã hội Pháp (thực ra phải dịch đúng là đảng Xã hội chủ nghĩa Pháp), đảng Cộng sản và đảng Cấp tiến để đòi cho người làm công được nghỉ cả thứ bảy. Đó là một cuộc đấu tranh dài, những người đấu tranh cho cái đó, và những người công nhân đầu tiên được nghỉ thứ bảy, bị báo chí, dư luận chế riễu, coi như bọn lười biếng, ăn hại.
Cũng ít ai nghĩ rằng có một lúc nào đó, một ứng cử viên tổng thống Mỹ, đấu gần như ngang ngửa với bà Clinton, lại là một người công khai rằng mình theo CNXH (tất nhiên CNXH của ông này không phải là CNXH của Lenin và đương nhiên càng không phải là của Stalin, he he). CNXH của bác này, như bác ấy tuyên bố là CNXH của Bắc Âu, của Đan Mạch & Thụy Điển.
Nói như một nhà Marxist hàng đầu của Ý: chủ nghĩa xã hội là một phong trào, một con đường để tiến tới, chứ không phải là một đích đến cuối cùng.
Nếu đúng như thế thì CNXH vẫn đang thay đổi để loại bỏ những điều bất hợp lý, ấu trĩ trong bản thân mình, và vẫn đang tiến tới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét